...

Thừa và thiếu (Giải đặc biệt)

Tác giả: Phạm Ngọc Tiến

Thể loại: Thơ

Nhà xuất bản:

Người đăng sách: Hạo Thiên

Ngôn ngữ: Việt Nam

Giới thiệu:
Albert Einstein nổi tiếng thế giới với thuyết tương đối.Nhưng có 1 người chứng minh được sự tuyệt đối mà chẳng cần nổi tiếng.Đó là:”Người Mẹ” là tình yêu thương của người Mẹ dành cho những đứa con. Cả cuộc đời mẹ là cuộc hành trình hi sinh thầm lặng cho con cái cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Trong bài thơ “Thừa và Thiếu” Tác giả Phạm Ngọc Tiến cũng gợi lại cho ta cảm giác thân thương, trìu mến đó:
“Có tình yêu nào hơn tình Mẹ yêu con.
Có thứ tình nào thiêng liêng hơn thế.
Sinh con ra.Mẹ nâng niu bồng bế
Chăm sóc vỗ về,mong con lớn khôn nhanh”
Lời thơ giản dị,đằm thắm mang nặng tình yêu thương,đã được khéo léo dàn dựng nên từ những câu hỏi hết sức bình thường,không những đã lột tả được vẻ đẹp của tình mẫu tử mà bài thơ còn chất chứa trong đó nỗi vất vả của người Mẹ khi dành cả cuộc đời chăm sóc và nuôi dạy con cái lớn khôn.
“Rồi đến nay, con đã trưởng thành,
Giữa trời xanh,con tung đôi cánh rộng
Khi đôi bàn chân thưở nào bé bỏng,
Có thể “đạp bằng đất sắc” để đi xa.”
Đi cùng năm tháng mỗi ngày con một “ lớn lên” nhưng đối lập với sự lớn lên ấy của con lại là nỗi niềm của Mẹ.Những tưởng khi con đã lớn khôn,là khoảng thời gian Mẹ cảm thấy yên bình nhất,nhẹ nhàng nhất.Nhưng không:
“Con lớn lên rồi tự nhiên Mẹ thừa ra.
Những ngọn lửa hồng,một mình bên bếp lửa
Nhưng lại thiếu đi lúc mùa về ngang cửa
Thiếu tiếng chân quen những tối con về”
Nỗi cô đơn – đó là điều mà người Mẹ đang phải đối mặt từng ngày. Khi những đứa con của họ đủ lông đủ cánh bay xa, chúng bay đến một chân trời mới, ấp ủ những ước mơ và hoài bão mới, ít có lần trở lại chốn xưa.
“Mẹ lại thiếu nhiều những buổi sáng xa xôi
Gấp lại tấm chăn mỗi lần con thức dậy,
Thiếu hơi ấm nồng của con ngày ấy
Thiếu cả những hôm giục con dậy đến trường!”
Bài thơ được tác giả viết bằng hầu hết những từ ngữ mang vần bằng, âm điệu bằng, thể hiện sự cô đơn cuối cuộc đời của người mẹ. Ngôn từ mà nhà thơ sử dụng cũng rất giản dị, mộc mạc. Giọng thơ có lúc nhẹ nhàng, da diết, sâu lắng, nhưng cũng có lúc như khứa vào tim mỗi người đọc, lay động, thức tỉnh tình cảm của những đứa con còn đang mải mê bôn ba trên đường đời biết tìm đường về với mẹ.
“Ngày con lớn mẹ thừa cả gạo tiền
Nhưng thiếu đi những lần con về thăm vội.
Là khi lòng mẹ thừa ra tiếng “đợi”
Lại thiếu giọng con cười nũng nịu gọi: “Mẹ ơi!”
Xuyên suốt bài thơ, Ta như được lắng nghe tiếng lòng của Mẹ,ta bỗng thấy như sợi dây tình cảm cũng phải chùng lại, bật lên một tiếng trầm trong bản hòa tấu phức hợp của cuộc đời. Nó cho ta phút xao lòng,tìm đến những ước mơ thành hình không chỉ bằng hơi thở cuộc sống mà bằng cả Trái tim,cả tâm hồn dịu dàng Mẹ đã dành trọn cho con….