Tên em là bệnh của anh!

Tên em là bệnh của anh!

Updating Chương 54

Tác giả: Hàm Hàm

Thể loại: Ngôn tình

Người đăng bản thảo: Trịnh Hoa

Ngày cập nhật: 06/05/2016

Giới thiệu:
Anh là một tài tử trong giới hội hoạ nhưng lại bị bệnh tật quấn thân, sống, chỉ để cho người nhà bớt một phần lo lắng.

Cô là một người vợ bị một người phụ nữ khác chen ra khỏi gia đình, con trai là toàn bộ ý nghĩa cuộc sống của cô.

Họ là hàng xóm, lại là người dưng.

Người dưng gặp nhau.

Khi đó, chỉ nói tình đời bạc bẽo.

Thì ra, bách bệnh đều chữa được, chỉ có chính mình là không chữa được.



Chương 1

Năm đó, tình yêu của Hoài Nguyệt và Lỗ Phong thực sự có thể nói là phong hoa tuyết nguyệt. Chị cả chị hai trong phòng kí túc đều nói không ngờ con bé này không yêu thì thôi, đã yêu là làm người ta ghen tị, tìm được loại bạn trai xuân đạp thanh, hạ ngắm sen, thu buồn, gió đông thưởng tuyết, Valentine, Giáng sinh, Nguyên Tiêu, mùng tám tháng ba toàn bộ đều không bao giờ bỏ lỡ. Những bữa tối trong ánh nến bên bờ sông lãng mạn đến mức làm mọi người đỏ mắt. Nghe vậy trong lòng Hoài Nguyệt cảm thấy cực kì ngọt ngào, chỉ có chị ba Đặng Duyên Duyên không cho là đúng.
Hoài Nguyệt là một cô bé đơn thuần, ở nhà là cục cưng của bố mẹ, ở kí túc là em út của mọi người, đến năm thứ ba đại học mới lần đầu tiên cầm tay một cậu bé, cậu bé đó đương nhiên chính là Lỗ Phong. Năm ấy, Hoài Nguyệt 21 tuổi, Lỗ Phong đã 27 rồi, rất lâu sau Hoài Nguyệt mới biết thực ra lúc 27 tuổi Lỗ Phong đã không thể được gọi là cậu bé rồi.
Lỗ Phong đi tới đâu cũng là một viên kim cương lấp lánh, gia thế tốt, có bố mẹ đều là giảng viên đại học; học thức tốt, tốt nghiệp đại học danh tiếng ở Mỹ; nghề nghiệp tốt, làm luật sư tại một văn phòng luật sư nổi tiếng; ngoại hình tốt, tuyệt đối được coi là phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong. Nhờ có những ưu thế này, từ cấp ba hắn đã được vô số cô gái chủ động theo đuổi. Bố mẹ hắn, một người nghiên cứu văn học, một người nghiên cứu luật tố tụng dân sự, cả hai đều là người cực kì nghiêm túc, nhưng con trai họ lại có số đào hoa khiến giáo sư Tần, mẹ hắn ta cực kì đau đầu. Đúng lúc đó Hoài Nguyệt trùng hợp tìm tới cửa.
Mục đích Hoài Nguyệt tìm giáo sư Tần cực kì rõ ràng. Học kì hai năm thứ ba, bạn bè ở kí túc suốt ngày bàn luận xem nên thi công chức hay thi lên cao học. Khoa tiếng Trung là một khoa đại chúng, không có ưu thế gì khi đi xin việc. Tính cách của Hoài Nguyệt trời sinh đã tùy tiện, cô cảm thấy mình không hợp làm một công chức quèn nên không dám lộn xộn gì trong một cơ quan nhà nước, nhưng xin vào các công ty thì phần lớn chỉ làm thư kí, học bao nhiêu năm văn học sử và phê bình văn học hoàn toàn uổng phí nên cô cũng không cam lòng. Vì vậy, cô quyết định chuẩn bị thi cao học.
Dù làm bài tập hay viết tiểu luận, Hoài Nguyệt cũng luôn cố gắng hết sức, quả nhiên cô dần dần được giáo sư Tần để ý. Có lần Hoài Nguyệt ấp a ấp úng nói với giáo sư là mình muốn thi cao học, vì vậy khi giáo sư Tần mời các học viên cao học của mình ăn cơm đều thường gọi cô tới. Chính trong một bữa tiệc tại nhà mình, Lỗ Phong đã gặp và lập tức yêu Hoài Nguyệt.
Đặng Duyên Duyên và Hoài Nguyệt nằm giường trên giường dưới. Khi Hoài Nguyệt rơi vào bể tình không tìm ra phương hướng, Đặng Duyên Duyên luôn cau mày cảnh báo cô không thể yêu luật sư được, nói các quý bà ra tòa li hôn thích nhất là quyến rũ các luật sư trẻ tuổi gian díu với mình. Bố Đặng Duyên Duyên chính là luật sư, sau khi ly hôn mẹ cô đã lấy một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, cho nên Đặng Duyên Duyên có thâm thù đại hận với cái nghề luật sư này.
Khi đó, Hoài Nguyệt luôn vô tâm nói, Lỗ Phong nhà tớ sẽ không như vậy, anh ấy không thiếu tiền. Sau đó, cô mới biết câu này của mình buồn cười đến mức nào. Đàn ông không thiếu tiền mới đi tìm phụ nữ, mặc dù Lỗ Phong không đi tìm quý bà ly hôn nhưng chính xác là đã quyến rũ người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó chạy tới nói với cô rằng đã có thai với chồng cô, nếu như ép cô ta phá thai thì cô ta sẽ cùng chết với em bé.
Hoài Nguyệt không hề cho rằng cô ta sẽ tự sát thật, bởi vì người thật sự muốn tự tử thì sẽ không nói ra. Nhưng cô tâm tàn ý lạnh, Lỗ Phong quỳ trước mặt cô van xin hồi lâu nhưng cô vẫn quyết ý ly hôn. Năm đó cô 28 tuổi, con trai Đậu Đậu 3 tuổi.
Hoài Nguyệt không phải người thành phố này, sau khi li hôn bố mẹ cô khuyên cô về quê làm lại từ đầu nhưng cô không nỡ Đậu Đậu, chỉ cần ở thành phố này thì ít nhất cũng có thể nhìn nó lớn lên.
Đậu Đậu được xử cho Lỗ Phong nuôi, nhà họ Lỗ có một luật sư, còn có một thầy giáo của các luật sư, đương nhiên cô không thể tranh chấp được. Có điều cô cũng không muốn tranh giành, ân sư của mình nước mắt lưng tròng bế Đậu Đậu không chịu buông tay, là sinh viên cô còn có thể nói gì được?

Lỗ Phong tự biết đuối lý, tất cả bất động sản và tiền mặt đều cho cô. Ban đầu, họ có một căn nhà liền kề ở ngoại thành, cuối tuần thỉnh thoảng đến nghỉ còn bình thường đều ở một căn hộ 150 mét vuông trong một tiểu khu đắt tiền tại trung tâm thành phố. Cô không nỡ bỏ căn nhà liền kề đó, rau dưa trước cửa sau nhà đều là tự tay cô trồng, vì vậy cô đã bán căn hộ chung cư, hoàn toàn vứt bỏ như giẻ rách. Trong căn hộ đó không biết từ bao giờ đã có mùi của người phụ nữ khác, chỉ cần nghĩ vậy cô đã cảm thấy buồn nôn. Sau khi biết việc này Lỗ Phong đã trắng mặt, biết rõ cô đã quyết ý không quay đầu lại.
Hoài Nguyệt dùng số tiền bán căn hộ và thêm vào ít tiền mua hai căn hộ khác, một căn ở khu nhà mới xây tại phía tây thành phố, 120 mét vuông, vì đang là giai đoạn bất động sản đóng băng nên được giảm giá rất nhiều. Mấy năm nay cô chịu ảnh hưởng của Lỗ Phong rất nhiều, cho rằng gửi tiền vào ngân hàng là hành vi tự phá giá không thể tha thứ, chỉ có biến thành tài sản cố định mới là lựa chọn đầu tư tốt nhất. Có căn hộ này có thể cho thuê hoặc bán lại qua tay, luôn cảm thấy an tâm hơn để tiền chết trong ngân hàng. Bây giờ không giống trước kia, cô phải học cách kiếm tiền để lo nghĩ cho tương lai của Đậu Đậu.
Một căn hộ khác là căn hộ cũ 80 mét vuông ở trung tâm thành phố, gần chỗ cô làm, quan trọng nhất là dưới lầu có xe buýt đi thẳng đến căn nhà liền kề. Khi lái xe, Hoài Nguyệt luôn thấy căng thẳng, cô là loại mọt sách thuần túy, tuy đã có bằng lái xe 3 năm nhưng số lần lái xe lại có thể đếm được trên đầu ngón tay. Tính ra mấy năm nay Lỗ Phong cũng rất tốt với cô, tất cả quần áo từ trong ra ngoài của cô đều là hắn mua cho, đi đâu hắn cũng tự mình đưa đi. Lúc ly hôn, Lỗ Phong muốn cho cô cả chiếc xe nhưng Hoài Nguyệt không lấy, cô cảm thấy đi làm bằng xe buýt sẽ bớt lo hơn.
"Có gì mà nuối tiếc chứ, cái loại cặn bã đó!" Đặng Duyên Duyên thất vọng giáo huấn cô, "Hoài Nguyệt, bây giờ bạn có tiền có nhà, làm lại từ đầu cho đàng hoàng, 28 tuổi còn chưa coi là muộn, còn có thể kén cá chọn canh".
Đặng Duyên Duyên là đại mỹ nữ, ngũ quan đều có vẻ đẹp rất ngang tàng, hiện đang là một phóng viên đài truyền hình, thỉnh thoảng khuôn mặt này cũng xuất hiện chốc lát trên màn hình TV. Thương Hoài Nguyệt vẫn lấy làm lạ, với trình độ và sắc đẹp như cô ấy thì không phải không thể làm một người dẫn chương trình, vì sao lại làm cái nghề phóng viên không ai biết đến đó chứ.
"Đồ ngốc, bạn cho rằng dựa vào ngoại hình tốt, khuôn mặt đẹp và trình độ học viên xuất sắc khoa tiếng Trung là có thể làm dẫn chương trình rồi à?" Đặng Duyên ...
(Nguồn: tangthuvien.vn)

Núi Tình
Núi Tình
Ván Cược Tình Yêu
Ván Cược Tình Yêu