Tà áo mang hồn Việt

Tà áo mang hồn Việt

Updating Chương 1

Tác giả: Nguyễn Quang

Thể loại: Truyện ngắn

Người đăng bản thảo: Đặng Thanh Thảo

Ngày cập nhật: 06/10/2016

Giới thiệu:
Cầm lá thư của Đất mũi trên tay, mà rưng rưng, mà thương nhớ, mà khát khao đến ngạt thở, đến khó tả, khó nhận ra mình, khó biết rõ mình đang nghĩ gì, nhớ gì, chỉ có một ước muốn, ước muốn được hoà mình vào biển trời, mây nước phương Nam. Muốn hoà mình vào thời gian, vào từng khắc đếm của chiếc đồng hồ treo trên tường, tan vào gió, vào mây, vút lên bầu trời mà tìm về nơi ấy. Nơi mùa xuân có cánh mai vàng rung rinh mang niềm xúc cảm, từng đợt sóng xô dào dạt dưới mũi con tàu, gió biển thổi về đâu mà không bao giờ dừng lại. Có mùa bão dông quằn quại, có mùa hè nắng chan. Nắng phương Nam, cái nắng ấm áp như đang muốn trào lên nơi phương Bắc, xoá đi dấu vết của mùa đông, đọng lại trong ta một nét xuân tươi rói. Cho ta muốn cởi phanh cúc áo, để bộ ngực trần mà đón nhận, mà cảm ơn đất trời đã tạo ra một xứ sở đến mê hồn. Một xứ sở chỉ có ở đất phương Nam, chỉ có ở mũi con tàu, con tàu của cả một hành trình đất nước, đang rẽ sóng để vượt lên, đang đón gió để cho buồm căng sức trẻ.

Nội Tôi
Nội Tôi
Giao cảm
Giao cảm