sach-dien-tu

Nữ Tướng Miền Sơn Cước

Tác giả: Hoàng Ly

Thể loại: Văn học - Tiểu thuyết

Nhà xuất bản:

Người đăng sách: [email protected]

Ngôn ngữ: Việt Nam

Mua sách điện tử    0 ₫

Giới thiệu:
Tây bắc… Xứ Thái… Miền sơn cước thâm u huyền bí… Sơn Lai Châu vùng đường ngược thần tiên “phá” lãnh quét lá rừng, bóng dáng cô nàng thướt tha soi đáy suối, mùa xuân hoa bướm trắng xóa đèo cao. Hội tung “Còn” rách giấy hồng điều trai gái bói nhân duyên với những cảnh “ngựa thồ nhà gác, nước vác cơm đồ” đầy phong vị…

Hắc Giang nước chảy lững lờ giữa những đợt núi non trùng trùng điệp điệp vắt qua mấy dãy biên thùy… Trên dòng, thuyền buôn xuôi ngược ngày đêm, dân chài đánh lưới tháng, năm, từ khúc sông Bờ đổ lên, thuyền nan lơ lửng bập bềnh, khá đông, tới miệt Lai Châu, càng ngược thượng nguồn, thuyền chài càng thưa thớt. Người ta càng đồn đại vùng sông Hắc này có tiếng dữ, núi rừng chạy sát bờ nước, khúc nào cũng lắm vực thẳm hang sâu, đầy loài thủy tộc nguy hiểm ẩn náu, ghê nhất giống dải, thuồng luồng thích máu thịt người, khách buôn xuôi ngược vô ý thò chân xuống nước, bất thần bị chúng táp liền…

Nên chỉ có rất ít tay lão luyện thông thủy tinh Hắc Giang mới dám lội tới vùng này săn bắt thủy quái.

“Nghịch” nhất khu vực hang “Tuyệt mệnh”. Thổ dân thường gọi là “Vụng chết”. Khu này núi vắt như bát úp, nhiều vực xoáy ăn suốt vào ruột núi, các giống thủy quái to lớn dữ tợn thường ngự trị, kẻ nào vô phúc qua hang ổ chúng, bị nuốt chửng lúc nào không biết, vì giống thủy quái này đánh hơi người rất thính, từ dưới vực “vanh” lên nhanh như cắt.

Tương truyền rằng: Bỗng một đêm vào độ hạ, mưa to gió lớn lòe sấm động ầm ầm, nước lũ từ núi cao trút xuống Hắc Giang lồng lộn như con thú tiền sử hiện về gầm gừ chồm sóng bạc đầu, khách buôn, dân chài nép thuyền xế bên kia bờ, nhìn sang “Vụng chết”, thấy sóng dâng cao đến mấy thước, một con dải, thuồng luồng vọt lên mặt nước đánh nhau dữ dội, con dải to như cái móng nanh vút, nghe rõ cả tiếng nước xè. Ngọn núi trên vũng bỗng chuyển động, rồi một “hình thù” cổ quái hiện ra; phi nhân phi thú, xanh biếc lập lòe như ma trơi vừa rú vừa nhảy từ ngọn núi nọ sang ngọn kia đến nửa đêm biến mất.

Tiếng rú cực rợn chuyển động cả khu “Vụng chết”, át tiếng gió gào mưa hú, nghe như dùi đâm vào tai khiến các buôn ngư dân ấp tít xa đều buốt óc muốn phát điên.

Sáng mai, dân hạ nguồn vớt được 10 xác người, 5 đàn ông, 5 đàn bà, xác nào cũng trần truồng, 5 xác đàn ông như bị băm nát chỉ còn từng mảnh quần áo nhỏ dính bết vào da thịt, còn xác đàn bà, cái nào cũng bị nát nhũ hoa, mặt tuy đã xám ngắt, vẫn còn rõ nét đẹp khác thường. Lạ nhất là khuôn mặt nào cũng có vẻ rất bình thản, miệng hoa hé cười đê mê như đã chết trong phút say sưa nhất đời!

Cả Tây bắc kinh hồn. Sau đêm mưa gió đó thỉnh thoảng lại một vài cô gái mất tích, gái nào cũng xinh đẹp. Và thỉnh thoảng cuối nguồn Hắc Giang lại nổi lên vài xác gái đẹp mất nhũ hoa.

Dân gian cùng đồn đại về “Vụng chết”, quan quân phái người tới “Vụng”, lần nào cũng lại thấy xác nổi cuối nguồn nát như tương. Từ đó Tây bắc lại thân chỗ nào cũng chập chờn bóng ma thiêng quái độc, không ai dám bén mảng tới khe “Vụng” dữ, ban ngày thuyền buôn phải qua từng bàn thắp hương vái nép sát bên kia hồ.

Ba năm qua.

Con gái đẹp nhà giàu vẫn mất tích mỗi tuần trăng, mất ít nhất mấy người.

Canh giữ đến mấy vẫn biến mất sau một cơn gió thoảng, dân sơn cước cũng cho là “Vụng chết” có thủy quái thành tinh, các tù trưởng có thầy Mo, mụ Ké tới Vụng tróc tà, pháp sư đi không có một người trở lại.

Một đêm vào trung tuần tháng tám gió lộng trăng vàng.

Tư dinh tiểu vương Thái, Đèo Văn Phong đèn nến sáng trưng, quan khách Tây Tàu Thái Kinh ra vào tấp nập gia nhân chạy ngược chạy xuôi phục dịch, gái hầu tha thướt qua lại, các cô nàng phá lĩnh quét sàn đang xòe quạt, xòe khăn, khèn lâu dìu dặt thanh âm nguyên thủy chờn vờn…

Họ Đèo mở đại hội mừng ngày sinh nhật cô gái thứ ba Đèo Nguyệt Tú.
(Nguồn: http://downloadsach.com/van-hoc-nuoc-ngoai/nu-tuong-mien-son-cuoc.html)