Nhật Ký Tình Yêu

Nhật Ký Tình Yêu

Updating Chương 69

Tác giả: Nguyên Ca

Thể loại: Ngôn tình

Người đăng bản thảo: Trịnh Hoa

Ngày cập nhật: 12/05/2016

Giới thiệu:
Người ta hay nói tình đầu thật đẹp nhưng thường dang dở không thành...
Thế còn mối tình khác thường, bị xã hội cấm đoán thì sao?
Có phải sẽ càng dễ tan vỡ hơn không...?


Chương 1: Hồi ức tuổi thơ

Tôi tên Tuấn, hiện đang học trung cấp năm đầu ở tỉnh. Nghe tưởng còn trẻ chứ thật ra tôi cũng già rồi, mất hết thời gian hai năm ăn chơi đàn đúm khi học đại học ở Sài Gòn, suốt ngày chỉ biết yêu đương nhăng nhít, nhậu nhẹt và game. Cả năm tôi đến trường được vài buổi, cuối cùng bị đuổi học. Ba mẹ nản quá, lôi đầu tôi về quê bắt học trung cấp gần nhà để dễ bề quản lý.
Thành thật mà nói tôi khá ăn chơi hư hỏng, gia cảnh tàm tạm, ba mẹ quen biết rộng nên không lo thất nghiệp sau này. Nói chung hiện giờ tôi còn rất ham vui, không vướng bận điều gì cả, suy nghĩ vẫn hơi trẻ con.
Thời gian bình lặng trôi qua, có lẽ tôi sẽ mãi mãi hài lòng với cuộc sống như thế nếu chị ấy không xuất hiện...
Hôm đó, tôi đi học về thấy ba mẹ đang dọn dẹp phòng chị hai. Cũng xin nói thêm, nhà tôi có ba chị em, tôi là út. Cả hai chị đều đã có gia đình dọn ra ở riêng cả rồi, vậy nên phòng họ đến giờ vẫn bỏ trống, đồ đạc vứt lung tung trong ấy. Mọi người tưởng tượng cái nhà kho thế nào thì căn phòng này ở nhà tôi có tác dụng như thế ấy.
Tự dưng hôm nay ba mẹ lại dọn dẹp căn phòng này, tôi ngạc nhiên hỏi thăm. Nghe mẹ bảo sắp tới có chị Diễm ở dưới quê lên nhà tôi sinh sống.

Chị Diễm là con dì Hai, năm nay hai mươi ba tuổi, lớn hơn tôi đúng một tuổi. Dì Hai và mẹ tôi có quan hệ bà con xa, không phải chị em ruột. Nói ra hơi rắc rối xa xăm, bà ngoại tôi thứ tư, mẹ của dì Hai thứ ba.

Theo pháp luật nước ta ban hành thì đến thế hệ tôi và chị Diễm đã cách nhau bốn đời, được phép kết hôn. Tuy cuộc hôn nhân họ hàng như thế hợp pháp nhưng quan niệm nhiều gia đình vẫn còn cổ hủ nên thường ngăn cấm. Đó là chuyện sau này, trước mắt tôi vẫn không có khái niệm gì về chị cả, chẳng suy nghĩ nhiều.
Hồi nhỏ mỗi khi nghỉ hè hay đến dịp lễ tết tôi thường về quê chơi, nhiều kỷ niệm lắm. Nhưng sau này từ khi lớn lên rồi biết đua đòi (chắc khoảng cấp hai), tôi chê không về dưới cùng ba mẹ nữa.

Chị Diễm trong ấn tượng của tôi là một con bé đen nhẻm, mặt mũi lem luốc nhưng rất lanh lợi, trưa trưa vẫn hay rủ tôi trốn ngủ đi sang mấy nhà hàng xóm ăn trộm xoài về chấm muối ớt ăn.

Tôi vẫn nhớ rõ, lúc ấy còn nhỏ nhưng chị rất thương tôi. Khi bị dì Hai phạt đòn vì tội trốn ngủ trưa, chị luôn bao che, lúc nào cũng nhận tội do chị xúi bậy rủ rê. Nhờ vậy mà lần nào tôi cũng tránh được đòn roi. Nhỏ xíu biết gì đâu, toàn đưa con gái ra nhận tội thay, nghĩ lại thấy tôi hơi hèn nhỉ!
Giờ nghe mẹ nói chị Diễm lên đây ở luôn, tự dưng bao nhiêu ký ức ùa về, nhìn cái thẹo to tướng do bị chó cắn ở chân khi đi trộm xoài mà thấy lòng nao nao. Rất lâu rồi tôi không gặp chị, chẳng biết bây giờ chị thế nào rồi, có còn đen thui như hồi xưa không…

- Chừng nào chị Diễm lên vậy mẹ? - Tôi hỏi.
- Chiều nay dì Hai với chị mày lên. Đứng không ở đó làm gì? Lại phụ mẹ dọn dẹp cho lẹ coi!
Tôi lúi húi phụ mẹ quét dọn, miệng không ngớt hỏi tiếp:
- Mà sao chị Diễm không ở dưới quê, lên đây làm chi?

Mẹ chép miệng:
- Ba mày xin việc giùm nó. Con gái lớn rồi mà cứ đi làm ở mấy cái xí nghiệp dưới đó, lương ba cọc ba đồng, tăng ca suốt ngày không có thời gian nghỉ ngơi, thấy tội quá!
À ra vậy, theo tôi được biết trước nay chị Diễm làm ở xí nghiệp giày da, tụi cấp trên người nước ngoài bóc lột sức lao động công nhân ghê gớm lắm. Bây giờ nghe vậy cũng thấy mừng cho chị! Nhưng mà hồi trước chị mới học xong cấp ba đã phải nghỉ học do nhà nghèo túng không có tiền, bởi vậy mới đi làm công nhân. Không biết ba tôi xin được cho chị ở đâu hay thật.
- Cũng có việc gì tốt đâu! Chị Ánh con bác Quang đang cần người phụ việc ở tiệm làm tóc. Ba mày nghe vậy xin giùm, sẵn chị Ánh dạy nghề luôn. Mốt con Diễm về quê mở tiệm làm tóc, hi vọng cuộc sống đỡ hơn!
Mẹ tôi thương cảm nói.
Bác Quang là đồng nghiệp ba tôi. Hai ông già suốt ngày café rồi đánh cờ, khá thân thiết. Bác có hai người con, chị Ánh hai mươi bảy tuổi là con gái đầu, đã có chồng nhưng anh ta vừa chết vì tai nạn xe cộ hồi năm ngoái. Ngoài ra còn đứa con trai út suốt ngày quậy phá nên bác mới tống đi nghĩa vụ quân sự năm nay. Chị Ánh mở tiệm làm tóc không lớn lắm, nhưng khéo tay chiều lòng khách nhờ vậy lúc nào cũng đông.
Hì hục phụ mẹ dọn dẹp đến gần một giờ trưa mới xong, tôi ăn vội chén cơm rồi vào phòng ngủ. Trưa nay có tiết học nhưng trời nắng quá, cộng thêm đang ngủ ngon nên tôi đánh luôn một giấc đến tận xế chiều. Đang nằm nướng, tai tôi chợt nghe tiếng xe máy dừng trước nhà, tiếp đó có tiếng cười nói xôn xao, chắc dì Hai lên rồi.
Tôi lồm cồm ngồi dậy, đi đến cầu thang lén ngó xuống. Nhà tôi hai tầng, ba mẹ ngủ tầng trệt, mấy chị em tôi ở tầng hai nên khi có khách tôi hay ra ngồi hóng chuyện. Cầu thang nằm bên phía để bộ salon khách ngồi, lại ở trên cao rất ít ai để ý thấy có thằng đang rình rập.
Dưới nhà cười nói ồn ào. Ba đang rót trà, lấy bánh ngọt mời dượng và dì Hai. Nhưng sao không thấy chị Diễm đâu? Tôi vừa thắc mắc bỗng nghe mẹ kêu lớn:
- Diễm vô đây ngồi nè con! Làm gì đứng ngoài đó hoài vậy?
- Dạ, hoa đẹp quá nên con đứng ngắm chút!
Có tiếng con gái lí nhí từ ngoài sân vọng vào rất êm, nghe mà mát lỗ tai dễ sợ.

Núi Tình
Núi Tình
Ván Cược Tình Yêu
Ván Cược Tình Yêu