Chuyện về những tay cung bị số phận nguyền rủa

Chuyện về những tay cung bị số phận nguyền rủa

Updating Chương 15

Tác giả: Nameno

Thể loại: Kiếm Hiệp

Người đăng bản thảo: Trịnh Hoa

Ngày cập nhật: 27/04/2016

Giới thiệu:

Câu chuyện nhỏ này được tôi viết một cách hết sức tình cờ, bắt đầu từ một lý do cũng không giống ai.

Game online là một thế giới mới mẻ và nhiều hấp dẫn. Cách đây 4 năm, một trò chơi mà tôi từng có nhiều hứng thú là Lineage2. Trò chơi này xây dựng trên một thế giới hỗn hợp gồm các truyền thuyết về thần thoại Bắc Âu, xen kẽ với những nét văn hóa mang màu sắc Á Đông. Đại loại, xuyên suốt câu chuyện này là một truyền thuyết về một lục địa có tên gọi là Aden. Ở đó có các làng mạc và thành trì lớn nằm rải rác. Trên đại lục có 5 chủng tộc, thống trị là Human, loài hạ đẳng, tức là loài người, ngoài ra còn có loài tiên (Elf), loài tiên hắc ám (Darkelf - vốn là một biến thể của loài tiên do học ma thuật hắc ám), loài Orc (đại loại là những chiến binh mãnh thú) và loài Drawf (tức người lùn). Mỗi một chủng tộc có nhiều chức trách khác nhau, gồm chiến binh, cung thủ, pháp sư, người hỗ trợ, thợ thủ công và người buôn bán. Đây có thể nói là một trò chơi thực sự hấp dẫn.
Câu chuyện này được phóng tác trên cơ sở một nhân vật đã trở thành huyền thoại truyền kỳ của cộng đồng chơi lineage2 ở Việt Nam: 2Fast2FuRi0us. Anh ta lập ra cho mình một clan (bang hội) có tên Tập đoàn sát thủ, lấy mục tiêu tiêu diệt toàn bộ sever làm mục đích tồn tại. Rất nhanh chóng, 2fast trở thành công địch của cả sever. Tuy nhiên, trong ngót 2 năm nhân vật này tung hoành, gần như trở thành một biểu tượng bất khả chiến bại.
Tôi viết câu chuyện này bắt đầu cũng vào thời kỳ ấy, sau đó do bận rộn công việc, cũng rời bỏ trò chơi ngót 2 năm. Gần đây vào lại forum l2vn.com, thấy câu chuyện mình viết trước đây còn thiếu một đoạn kết, nên đã viết nốt cho hoàn thiện.
Chợt nảy ra một ý nghĩ lưu lại bộ truyện đó sang đây, bởi ít nhiều nó cũng được viết trên cảm hứng mang nền tảng võ hiệp. Tôi vẫn giữ nguyên tên nhân vật chính 2Fast2FuRi0us, nick thật của người chơi nhân vật đó, bởi chính nhờ anh mà tôi có cảm hứng viết nên bộ truyện này.



Chương 1 - Sự trỗi dậy của bóng tối

Mưa! Gió vần vũ trên cao, cuốn theo những đám mây nặng nề màu xám, mờ đi trong màn mưa xối xả. Gió luồn vào những tán cây, vặn xoắn từng tán lá với sức mạnh kinh khiếp khó có thể đo đếm của thiên nhiên. Đã nhiều lần vùng đất Floran chứng kiến những cảnh dông bão quay cuồng, nhưng hiếm có lần nào lại khủng khiếp như thế này.
Quán rượu của Tana hôm nay vắng khách. Vùng đất Floran vốn vắng vẻ, lại càng thêm cô đơn u uất trong những ngày dông bão như thế này. Vào một ngày như thế này mà có người đội mưa đến quán thì quả là một sự lạ. Tana nghĩ thế, và quả thực sự thật luôn là như thế. Gã ngán ngẩm nhìn bầu trời mưa như trút nước lẩm bẩm:

- Mưu sinh ngày càng khó, mưa gió thế này không biết có đòi được nợ của cái thằng trời đánh Cleosa không đây.
Cleosa là người hàng xóm gần kề quán của gã. Hai người bình thời vốn là bạn thân, nhưng như mọi kẻ chơi thân với nhau khác, cả hai luôn có cái để mà trách móc nhau. Cleosa mưu sinh bằng nghề xem bói số phận cho những kẻ qua đường, vốn chẳng nhiều nhặn gì ở cái xó heo hút Floran này. Tana thì mở quán rượu, cũng để bán cho khách qua đường, mà cũng như khách hàng của Cleosa, đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng ra nổi vài mống. Thành ra, thời gian rảnh rỗi của cả hai rất nhiều. Phần lớn chúng được tiêu phí bằng việc bôi bác lẫn nhau. Theo như lời Tana thì Cleosa chỉ là một tay bói bài bịp bợm, rằng Cleosa rồi sẽ chết đói vì cái trò bịp mèo què. Còn theo như lời Cleosa thì thứ rượu của Tana chỉ là thứ nước cống đổ đi, rằng Tana rồi sẽ chết chìm trong thứ rượu vừa chua vừa khê đó. Chê bai nhau chán rồi Tana lại đem rượu ra mời bạn, còn Cleosa lại nhìn tay Tana rồi xoa quả cầu thủy tinh mà đoan chắc rằng Tana sẽ có tương lai xán lạn huy hoàng.
Số phận thật chớ trêu đã sắp xếp hai kẻ dở dở ương ương ấy lại với nhau. Floran vốn là một mảnh đất bị bỏ quên trên đại lục Aden rộng lớn này. Trong quá khứ, nơi đây từng nhộn nhịp sầm uất khi lối thông đến phần còn lại của miền đất hứa Atlantic chưa bị phong ấn. Ở đây có bến cảng ăn sâu vào đất liền, mà một thời nó còn nhộn nhịp hơn cả thương cảng Giran. Thời hoàng kim đó đã qua rất lâu. Giờ đây nó chỉ còn là một xó hẻo lánh quê mùa nằm khuất xa các trục đường giao thông chính. Sự cô lập của nó với thế giới bên ngoài còn càng rõ rệt hơn bởi nơi đây đã trở thành sào huyệt của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Binh lính của lãnh chúa Giran hiếm khi dám đi tuần đến đây, cả những đội binh mã từ Dion cũng kiềng đặt chân tới vùng đất này. Chỉ những tay buôn lậu coi thường số phận, dám tự tin đánh bạc với tiền tài bằng mạng số của mình mới dám liều mạng vận chuyển hàng hóa qua vùng đất này. Làm vậy thật đáng giá vì việc trốn thuế đem lại lợi nhuận thật béo bở. Nhưng cũng thật ngu xuẩn bởi thường xuyên bị cái chết luẩn quẩn trên đầu.
Uể oải cầm chiếc khăn lau cáu bẩn lau đi lau lại mặt bàn quầy mòn cũ. Tana vừa tợp một tợp rượu vừa ngán ngẩm nhìn ra ngoài. Tana năm nay đã ngoài 40 tuổi, cái tuổi đã quá muộn để bắt đầu lại một cái gì mới mẻ, và cũng còn quá sớm để kết thúc một cái gì mòn cũ. Đó dường như là nỗi bất hạnh mà số phận oái oăm đã dành cho gã. Như mọi gã chủ quán rượu khác, đầu Tana còn rất ít tóc và bụng đã bắt đầu phệ ra. Gã thường mặc quần cộc nhưng lại không bao giờ cởi trần. Quanh năm suốt tháng đều thấy gã mặc áo trên mình, dẫu rằng mùa hè thì gã luôn mặc chiếc quần cộc rộng ống và mùa đông thì đánh chiếc quần Tàu. Thế nhưng dù đông hay hè, dù say hay tỉnh thì gã vẫn luôn mặc áo. Có ai hỏi thì gã chỉ khề khà cười rồi nói lảng sang chuyện khác. Lâu dần mọi người đâm quen và không còn ai thắc mắc nữa. Ngoài ra, đã sống ở miền đất tội phạm này, ai chẳng có một điều bí mật muốn giữ riêng cho mình. Tana cũng không ngoại lệ.
Bụng bảo dạ chắc chẳng còn ma nào đến quán vào lúc này, tốt nhất là đóng cửa rồi sang tìm Cleosa tán gẫu. Gã nghĩ là làm, bèn lười nhác đi ra đến cửa. Tana gỡ chiếc thanh chống dựng bên góc tường, lê bước tới tấm ván cửa mòn cũ như chính cuộc đời của gã và cái quán tồi tàn này, định bụng chèn qua loa rồi quay ra lối hậu. Đúng lúc đó, một tia chớp chói lòa như rạch đôi bầu trời đen kịt đang vần vũ, kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa. Thoáng trong ánh chớp đó, Tana giật mình như trông thấy một ảo ảnh xuất hiện bất thần. Tana dụi mắt, lại dụi mắt thêm một lần nữa, và khi vừa mở mắt ra để nhìn thì gã suýt bật ngửa ra phía sau. Đứng sừng sững ngay khuôn cửa là một bóng người trùm áo khoác kín đầu. Cái bóng hiện ra đột ngột . Nước mưa còn ướt ròng ròng tấm áo choàng phủ kín từ đầu đến chân. Bất giác Tana thấy ớn lạnh tâm can, gã thấy gian quán của mình như đột ngột bị một làn sương giá băng bao phủ. Gã chợt cảm thấy run người, bao nhiêu men rượu bỗng bay đâu hết cả.
- Ngài... ngài... đến đây để... uống... rượu? Giọng Tana run rẩy như nỗi sợ hãi đang tràn ngập trong lòng gã- Quán chúng tôi đang định đóng cửa.
Kẻ lữ hành bí ẩn vững đứng im lìm ngay nơi cửa quán, ánh mắt lạnh lẽo của gã quét qua gương mặt Tana. Trong một thoáng giây, hai ánh mắt gặp nhau, đủ để Tana thấy được sự chết chóc và lạnh lùng mà ngay cả trong những cơn mơ kinh khiếp nhất gã cũng chưa từng nhìn thấy. Đầu gối Tana bủn rủn. Gã bám lấy một góc bàn để cố giữ cho mình khỏi mất thăng bằng.
Kẻ lữ hành câm lặng đảo mắt nhìn khắp gian quán tồi tàn, rồi lẳng lặng bước vào chiếc bàn nằm kế bên lò sưởi.
- Mang rượu lại cho ta, và đem hong khô cho ta chiếc áo này.
Thanh âm phát ra nghe thật trong trẻo, cho thấy kẻ lữ hành này là nữ. Nhưng giọng nói ấy không hề có chút gì biểu cảm như thường thấy ở nữ giới. Nó như âm thanh của kim khí, của băng giá. Nó như âm thanh của nữ thần báo tử. Chiếc áo choàng sũng nước được ném lên mặt quầy. Tana run rẩy vừa cầm lấy nó vừa liếc về phía người khách lạ. Trong ánh sáng mờ tối của gian quán, dưới ánh lửa nhảy múa run rẩy trong lò sưởi, nổi bật lên là mái tóc vàng óng ả của người lữ khách. Gương mặt người lữ khách trông nghiêng thật quyến rũ với nét đẹp thanh tú trời ban cho những người cõi elf. Loài elf vốn luôn có vẻ mảnh mai nữ tính đầy thanh thoát. Họ là tạo vật của nước và mang trong mình nét đẹp mỏng manh và tươi mát như những làn gió đẫm sương. Ở cô gái này thì vẻ đẹp ấy lại càng rõ nét. Dường như đó là một tạo vật hoàn hảo nhất mà nữ thần nghệ thuật có thể tạo ra trên cõi đời này. Nhưng từ ánh mắt, cử chỉ, cho đến cả nét đẹp thiên phú kia cũng không hề tạo cho cô gái một chút bóng dáng nào của sự dễ gần. Phải chăng cái đẹp lên đến tột bậc thì cũng gần với sự khủng khiếp tột bậc? Đó dường như là một khối băng lạnh lẽo, một bản sao hiện hữu nhất của tử thần trên cõi đời này.
Nhìn xuống chiếc áo đang cầm, Tana run người khi nhìn thấy trên vai áo có thêu dòng chữ đỏ như máu: TDST với một biểu tượng lưỡi hái màu bạc. Tana giật bắn. Mồ hôi lạnh một lần nữa lại túa ra trên trán gã.
(Nguồn: tangthuvien.vn)

Núi Tình
Núi Tình
Ván Cược Tình Yêu
Ván Cược Tình Yêu