...

Chuyện đời trong quán rượu

Tác giả: Azit Nesin

Thể loại: Văn học - Tiểu thuyết

Nhà xuất bản:

Người đăng sách: Hạo Thiên

Ngôn ngữ: Việt Nam

Giới thiệu:
– Chào ngài!

– ?…

– Tôi xin chào ngài ạ!

– Xin chào, chúc ngài một buổi tối đẹp?

– Tôi không quấy rầy ngài đấy chứ?

– Có gì đâu… Có điều… Tôi không nhớ đã gặp ngài ở đâu?…

– Chúng ta chưa gặp nhau bao giờ… Hà-hà! Bây giờ mới gặp…

– À thảo nào…

– Chẳng là tôi thấy có người ngồi uống một mình, tôi chợt nghĩ, ta thử đến ngồi bên, nói chuyện…

– À ra thế…

– Vậy ta có thể nâng cốc làm quen được không?

– Xin sẵn lòng ngay…

– Ngài biết không, tôi không thích uống một mình. Uống phải có nhóm, hoặc một vài bạn!

– Nhưng tôi không thích đông người, tôi chỉ thích ngồi với chính mình thôi…

– Biết làm sao được, người ta vẫn bảo, sự cô đơn là ân huệ của thánh Ala.

– Và còn là ân huệ của tôi nữa chứ. Sự cô đơn của thánh là vĩ đại, còn của tôi là tiểu tiết…

– Ngài nói hay quá! Xin nâng cốc vì sự cô đơn tiểu tiết của ngài!

– Xin cám ơn!

– Ngài có muốn ngồi sang bàn tôi không?

– Không, tôi không muốn quấy rầy ngài…

– Vậy ngài cho phép tôi sang ngồi với ngài nhé!

– Xin vâng, mời ngài!

– Tôi vui quá đi mất! Xin hỏi, hiện giờ ngài sinh sống ra sao?

– Sống ra sao à? Mà liệu đây có phải là cuộc sống không?! Thà chết quách đi còn hơn!

– Làm sao lại phải thế… Nếu có nỗi buồn thì phải giải tỏa! Nào, xin nâng cốc chúc sức khỏe ngài!

– Cả của ngài nữa! Thế còn ngài sống ra sao?

– Tôi ấy à? Tuyệt vời! Chỉ có thể nói là tuyệt hảo!

– Một con người hạnh phúc… Chúc ngài giữ mãi được lòng yêu đời!

– Vậy xin nâng cốc vì lòng yêu đời! Tôi rất thích cái quán rượu ấm cúng này.

– Còn tôi thì chẳng thích ở đây tí nào…

– Nghĩa là ngài thích sòng bạc, thích nhà hàng lớn?

– Tôi không thể chịu được.

– Vậy thì những quán cà phê ngoài trời dọc phố bờ sông?

– Tôi căm thù chúng!