YÊU HƠN NGÀY HÔM QUA

YÊU HƠN NGÀY HÔM QUA

Updating Chương 1

Tác giả: Phương Chi

Thể loại: Truyện ngắn

Người đăng bản thảo: Lưu Thị Huy

Ngày cập nhật: 05/05/2016

Giới thiệu:
Bây giờ đang là đỉnh điểm mùa nóng trong năm, nhiệt độ ngoài trời lúc nào cũng trên 38-39 độ. Cái nóng hừng hực như thiêu như đốt thật sự khiến con người ta cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức. Nó đạp xe đi học giữa cái nắng chang chang rồi lại phải lê lết quay về vì thầy thông báo nghỉ. Nắng nóng, nhiệt độ ngoài trời tăng cao làm cho nhiệt độ cơ thể con người cũng tăng theo, nhất là những người mới đi dưới nắng về như nó, chỉ muốn "bùng cháy". Dạo gần đây, nó rất dễ cáu gắt. Chỉ những chuyện bé xíu thôi cũng khiến nó nổi khùng lên rồi. Như vừa nãy thằng em ăn bánh xong quên không vứt vỏ mà nó nổi trận lôi đình, mắng em nó một trận dù rằng mọi khi có xảy ra chuyện như vậy thì nó cũng chỉ nhắc nhở em nó nhẹ nhàng thôi. Chắc là tại do trời nắng quá rồi!
Tối, nó đang học bài thì nhận được tin nhắn của thằng bạn thân:"Dạo gần đây mày càng ngày càng giống bà la sát rồi đó, hơi tí là cáu càn ngay được. Để tao nói cho mày một bí quyết gia truyền mà không phải ai cũng truyền giúp giải tỏa căng thẳng nhá. Tương truyền khi nhật thực xảy ra, chỉ cần ăn một cái bánh ngọt trong lúc mặt trăng che khuất mặt trời thì mọi điều buồn bực sẽ trôi đi sạch khi mặt trời ló rạng. Vừa hay sáng mai có nhật thực toàn phần đấy, dạy sớm mà xem nhá! Ngủ ngon!" tuy nó chả hiểu cái "truyền thuyết" kia là ra sao và cũng chả tin nhưng không hiểu sao cứ có một phần trong nó hối thúc phải làm điều này. Nó tặc lưỡi:"Dù sao thì mình cũng không mất cái gì."
Nó dậy rất sớm. Tối qua, nó đã đi ngủ từ 11h chứ không còn là 2h sáng như mọi hôm nữa. Điều này khiến bố mẹ nó vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Kì thi Đại học càng cận kề thì nó càng học như điên, cả ngày chỉ dán mắt vào quyển sách. Nó khóa facebook, không bước chân ra ngoài chỉ trừ những lúc đi học, nó còn chặn hết số điện thoại, chỉ có bố mẹ và thằng bạn thân là còn liên lạc được với nó. Nó sụt cân nhanh chóng, cả người gầy hẳn đi. Bố mẹ khuyên can nhưng nó không chịu nghe, cứ mải miết học. Họ đâu biết nó học không phải chỉ để cho bản thân nó mà còn cho cả cậu bạn thân đã mất nữa. Nó đã hứa như vậy mà!
4h30 sáng, trời tuy vẫn còn nhá nhem nhưng đã có thể nhìn rõ mặt người, đâu đó vọng lại tiếng gà gáy báo hiệu ngày mới sắp bắt đầu. Nó mở tủ lạnh lấy ra một cái bánh ngọt, rót thêm một cốc sữa rồi leo lên sân thượng ngắm nhìn đất trời đang dần chuyển mình, chợt thấy lòng thanh thản lạ lùng. 5h, phía chân trời bắt đầu ửng hồng, mặt trời chuẩn bị ló rạng. 5h30, ngoài đường đã tấp nập người qua kẻ lại, họ dậy sớm để tập thể dục, để không bị lỡ chuyến xe sớm hay để chuẩn bị cho một ngày lao động bận rộn. "Cuộc sống vẫn tiếp diễn mà sao mình thấy bản thân vẫn ngồi im?" 5h50, nó quyết định không đợi nhật thực nữa, vừa ăn bánh vừa suy ngẫm về cuộc đời. Thật buồn cười, cuộc đời của nó thì có gì mà phải suy ngẫm chứ. Nó có một gia đình hạnh phúc, có 2 thằng bạn thân luôn bên nhau từ cấp 1 đến giờ, thành tích học tập của nó rất tốt, chăm ngoan, năng động, là niềm tự hào của bố mẹ và thầy cô, được bạn bè và mọi người yêu quý. Nó còn gì đâu mà thiếu thốn. bất hạnh lớn nhất mà nó từng gặp phải là sự ra đi đột ngột của thằng bạn thân, nhưng không phải nó đang cố gắng vì cả cậu ấy sao? 6h, ở dưới nhà vọng lên những tiếng lạch cạch khe khẽ. mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, bố đang vội sắp xếp lại những tài liệu cần thiết cho cuộc họp sáng nay, cậu em trai thì đang líu lo kể cho bố mẹ nghe về hành trình làm siêu nhân của cu cậu tối hôm qua khiến cả nhà bật cười. Nghe những tiếng cười vui vẻ đó, nó chợt thấy chạnh lòng. Đã bao lâu rồi nó không vẽ nổi một nụ cười thật sự trên khuôn mặt mình? Đã bao lâu rồi nó không cùng mẹ vào bếp để nấu cho 2 người đàn ông tuyệt vời nhất nhà thưởng thức? Đã bao lâu rồi nó không cùng bố tỉa cây trong vườn để thấy mái tóc bố ngả 2 màu? Đã bao lâu rồi nó không cùng em trai chơi đùa để thấy nụ cười em tỏa sáng rực rỡ? Đã bao lâu rồi nó không còn thói quen đi bơi với 2 thằng bạn thân vào mỗi chiều chủ nhật để là trọng tài không công cho chúng nó bơi thi? Từ khi cậu ra đi đến nay đã hơn 2 tháng rồi, tất cả mọi người đều đang cố gắng sống tiếp, chỉ có nó là mải chìm đắm trong cái quá khứ ngọt ngào khi còn cậu để rồi vô tình quên đi những người luôn yêu thương, quan tâm nó mà thôi. Có tin nhắn đến:"Bánh ngọt và không khí trong lành buổi sáng có giúp cho nàng công chúa ngủ trong...sách dậy không nào? Đừng giận vì tao nói dối mày là có nhật thực nhá, tao chỉ muốn mày vượt qua nỗi đau này thôi mà. Tao cũng buồn lắm chứ nhưng tao chắc chắn thằng dở kia không muốn thấy 2 đứa mình giống như mày bây giờ đâu. Mạnh mẽ lên, tất cả mọi người đang đợi mày quay về đấy, trong đó có cả tao nữa này. không liên quan nhưng hôm nay là chủ nhật này, chiều đi bơi với tao không?"
Hôm nay, căn nhà lại tràn ngập tiếng cười giống như trước đây. Bố mẹ mừng vì nó đã vui vẻ trở lại, không còn ủ rũ như lúc trước nữa, em trai nó thì hớn hở vì từ giờ có chị gái chơi cùng, cứ luôn mồm dặn chị phải luôn ở bên nó, không được mắng nó như hôm trước nữa, còn nó thì hạnh phúc khỏi nói rồi. Nó cần phải nói lời cảm ơn tới "ai đó" mới được vì nhờ có "ai đó" mà nó mới "xóa sổ" được con ma đau thương đáng ghét đã ngự trị trong nó suốt thời gian qua để cho nó nhận ra nó đã may mắn như thế nào khi được sinh ra trong cuộc đời này...

Tình anh em
Tình anh em
Rùa
Updating Chương 1
Đất Nước
Đất Nước