Con Nghiện Máy Tính Tại Dị Giới

Con Nghiện Máy Tính Tại Dị Giới

Updating Chương 30

Tác giả: Kỳ Vũ

Thể loại: Tiểu thuyết

Người đăng bản thảo: Trịnh Hoa

Ngày cập nhật: 26/04/2016

Giới thiệu:
Truyện viết về một sinh viên Đại học lười biếng bình thường, vì một cuộc gặp gỡ bất ngờ với ông Bụt đã bị đưa đến lục địa Palmer xa lạ. Cùng với cái tên mới Roger Powell và chiếc điện thoại "itáo", hắn từ một kẻ bị truy nã chỉ muốn sống tốt, đến nô bộc bị người chà đạp, rồi từng bước tu luyện hướng đến quyền lực đỉnh cao và sức mạnh tối thượng.

- Ở Palmer, người ta tu luyện Ma pháp để trở thành Ma Pháp Sư vĩ đại hoặc Ma Pháp Sĩ phải lệ thuộc vào Pháp sư.
- Phép thuật (hay pháp thuật) chia làm 4 hệ chính: Hệ Ma Chú, Hệ Triệu Hoán, Hệ Hủy Diệt và Hệ Phục Hồi.
- Tên riêng là ngẫu nhiên và thường được viết trước họ.

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Vũ Như Cẩn, mồ côi từ khi 10 tuổi, sống bằng tiền thừa kế tương đối khá của cha mẹ và sự chăm sóc của những người bà con luôn mong hắn chết sớm để chia gia tài. Sinh viên trường Đại học nổi tiếng Nguyễn Y Vân. Dù thi đậu vào trường tốt nhưng nghiêm túc mà nói thì hắn là một sinh viên tồi.

Từ nhỏ hắn đã được học hành đàng hoàng, được mọi người khen là thông minh hiếu học, nhưng càng lớn thì hắn lại càng lười ra. Trừ cha mẹ, hắn không có người thân thật sự. Sở thích của hắn là lên mạng chơi game, đọc truyện, xem phim. Còn tương lai? Hắn cũng chẳng biết thế nào. Nhờ vậy mà nếu người ta thay kiểm tra kiến thức chuyên ngành bằng mấy thứ tạp nham thì chắc hẳn hắn phải được phong giáo sư chém gió học hay tiến sĩ ngành quang boom thay vì luôn đội sổ trong các danh sách.
"10h tối rồi, cái buổi thực tập chết tiệt hại mình đói gần chết! Mong sớm kết thúc khoảng thời gian đau khổ này". Hắn vừa đi bộ về phòng trọ vừa nhăn nhó mặt mày lầm bầm trong miệng.
- Vì saoo coooon khooóoc?
Bỗng nhiên một giọng nói quái dị kéo dài vang lên đột ngột từ phía sau dọa hắn sợ đến tim ngừng cả đập, quay đầu lại, đi ra từ một góc khuất trong hẻm mà vừa nãy hắn rõ ràng chẳng thấy ai, là một ông già chừng 60,70 tuổi mặc trang phục kỳ lạ rách nát như cái bang, hắn hoài nghi liệu có phải ông ta lấy đại tấm chăn cũ đắp lên người hay không, tay một cầm khúc củi mục, hình như hút thuốc lào nhiều quá hay sao mà dưới chần còn có chút khói trắng chưa tan, hai mắt đục ngầu như người bệnh sắp chết, miệng cười toe toét, da mặt nhăn nheo đầy râu không chịu cạo, tóc để dài như thể ông ta nghèo đến nỗi không có tiền vào tiệm cắt tóc rẻ tiền nhất.
- Liên quan gì đến ông, mà ông là ai, định hù chết người à, bộ dạng này còn nhiều chuyện, ông là fan hâm mộ của "Jean Valjean" hay "G MAN" thế?.
Hắn thấy khung cảnh và bộ dạng này hình như quen quen, nghĩ thầm:

- Chắc là một cosplayer cuồng nhiệt trong game gì đấy mà mình từng chơi đây mà".
Ông lão lại kéo dài giọng nói: "Con gọi ta là "BUT MAN" cũng được. Ta là người chuyên giúp đỡ người khác, đi ngang qua đây thấy con không vui nên ta đến giúp một chút." Ông lão cười cười tiến lại gần hắn.
- Hừ, xin tiền thì nói đi, còn giả bộ sĩ diện, ít tiền gửi xe còn thừa ông cầm luôn đi.
Hắn dúi vào tay ông lão vài chục nghìn rồi quay đầu định đi luôn, thời buổi bây giờ ăn xin nhiều lắm, gặp ai cũng giúp đỡ hết mình thì chắc chưa cần nhà trường đuổi học hắn cũng dùng hết tiền.
- Ấy từ từ đã, thấy con có lòng như vậy ta tặng con cái điện thoại này, tiện thể đưa con đến một nơi rất thú vị hóng gió, khi nào muốn về gủi tin nhắn là được.
Vừa nghe đến đây hắn lập tức cảnh giác, đêm hôm khuya khoắt một ông già tặng quà cho người, còn muốn dẫn đi chơi, hắn đâu phải dễ lừa như nữ sinh trung học, có lẽ ông già này nằm trong tổ chức buôn người không chừng.
Còn chưa kịp nói chuyện hắn bỗng thấy trời đất xoay tròn, xung quanh tối đen như mực. "Không tốt, chắc trúng thuốc mê rồi".
Nhưng một giây sau đó mọi thứ lại bình thường, hắn phát hiện trời đã sáng, còn mình đang mặc một bộ đồ kỳ lạ, đứng giữa đường lớn lót đá, hai bên là nhà cửa kiến trúc gần giống châu âu thời cổ, trên đường đầy người qua lại, còn có người cưỡi ngựa chạy ngoài đường mà không sợ bị công an ngăn lại.
- Này anh bạn, ở đây đang đóng phim à?”
Hắn gọi người gần mình nhất hỏi chuyện".
- …abc…,… xyz….
"Hình như là người ngoại quốc, sao mình không thấy máy quay nhỉ?". Hắn đi trên đường phố ngắm cảnh vật nhìn như trong phim, không biết đi thế nào mà hắn đến pháp trường chứng kiến cảnh 3 người bị chặt đầu y như thật.

"Họ làm trông giống thật quá, suýt nữa còn tưởng là người thật".
Hắn đi rất lâu mà vẫn không thấy đạo diễn gì, dần dần cảm thấy bất an. Sau 3 tiếng đi vòng vòng trong thành cộng với kinh nghiệm chơi game, xem phim, đọc manga, tiểu thuyết… thì hắn bất lực phát hiện có lẽ BUT MAN kia là một thực thể siêu tự nhiên đã đưa hắn đến một không gian nào đó khác. Hắn tìm một góc khuất thò tay vào trong áo bào lục lọi lấy ra một bao nhỏ chứa 1 tờ tiền, 100 đồng tiền, một tờ giấy nhìn giống phiếu thu tiền ở trạm thu phí và một cái điện thoại "itáo". Cái điện thoại có một tin nhắn mở sẵn không hiện số.
"Hành tinh này rất thú vị ta nghĩ chắc con sẽ thích. Ở đây con chơi vài ngày có lẽ sẽ không gặp nguy hiểm, ta có lưu vài thứ liên quan đến nơi này trong điện thoại. Nếu con muốn quay về, trước tiên hãy nhỏ ít máu lên điện thoại rồi soạn tin "VE" gửi xxxx, cái điện thoại sẽ đưa con về, đồng thời đoạn trí nhớ này của con sẽ tự động bị xóa. Ta bận chút việc nên vài triệu năm nữa mới ra được, chúc con chơi vui vẻ!”
Đọc xong tin nhắn, hắn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy đầy người. Thì ra mình đã đến dị giới tàn khốc trong tiểu thuyết trên mạng thật rồi. Nghĩ đến cảnh hành hình hắn lại sợ hãi lập tức soạn tin để về nhà. Rồi bỏ điện thoại vào trong áo.
Một phút, năm phút, nửa tiếng. Hắn đã làm đúng như hướng dẫn rồi mà vẫn không thấy gì xảy ra. Hắn lại lấy cái itáo kiểm tra thì bi ai phát hiện thông báo:

"Quý khách không đủ tiền để thực hiện dịch vụ, xin vui lòng nạp thêm tiền vào tài khoản".
"CÁI QUÁI GÌ ĐÂY??? xong rồi, thực sự xong rồi! Mình làm sao nạp được tiền cái điện thoại này. Trong tiểu thuyết mấy cái dị giới tốt thì tốt thật, nhưng toàn là nơi sơ suất một chút là mất mạng. Mình làm sao chờ vài triệu năm được? Lúc đấy không mục xương thì chắc luyện thành thần tiên đi tìm lão già tính sổ rồi." Nghĩ đến tương lai còn đen tối hơn lúc còn đi học hắn lại cảm thấy chán nản.
"Đã không về được vậy mình đành tìm cách sống ở đây vậy." Nghĩ vậy hắn kiểm tra cái itáo thì thấy ngay app đầu tiên tên "Học ngoại ngữ cấp tốc".

Núi Tình
Núi Tình
Ván Cược Tình Yêu
Ván Cược Tình Yêu